Pages

Subscribe:

Ads 468x60px

Download

Social Icons

Well come to: http://hoainamvina.blogspot.com/- slogan: green life - cuộc sống màu xanh, CHÚC CÁC BẠN MỘT NGÀY VUI VẺ VÀ HẠNH PHÚC + blog này cho những người lãng mạn, nhưng thực tế, hướng thượng hướng thiện, và tìm cho mình một cách sống, một chân lý đẹp...tôi không hứa sẽ giúp được gì cho bạn nhưng tôi sẽ chia vơi 1/2 nỗi buồn

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2012

Ba ngày mụ mị "yêu" anh


Ba ngày mụ mị "yêu" anh
Tôi dùng tất cả những gì ngọt ngào nhất để ban tặng cho anh (Ảnh minh họa)

Ba ngày mụ mị "yêu" anh


Tôi dùng tất cả những gì ngọt ngào nhất của một cô gái từng có chút kinh nghiệm để dành cho anh, để say mê nhìn anh trong cơn hứng khởi và hưng phấn cao độ.


Chúng tôi gặp nhau khi anh ở Việt Nam công tác một tuần. Trong thời gian đó, chúng tôi chỉ trao đổi với nhau vài câu chuyện riêng tư, nhưng tôi biết anh có tình cảm với tôi. Về phía tôi thì sao nhỉ? Thực sự ban đầu tôi chỉ nghĩ về anh như một anh chàng có body chuẩn và đẹp. Nhìn một anh chàng như vậy, thật đáng xuýt xoa. Bởi tôi đã có bạn trai rồi và tôi vô cùng yêu bạn trai của tôi. Thực sự tôi chẳng có ý định gì hết. Thế nên, khi anh cứ nằng nặc đòi đưa tôi về thì tôi cũng đồng ý rất vô tư. Hai đứa đang đi thì bất chợt trời mưa rất to. Tôi và anh chạy vào trú tạm ở một hiên nhà. Trời mưa thật lạnh. Anh cởi áo khoác để choàng lên người tôi. Cử chỉ đó thực sự khiến tôi bối rối. Có lẽ mọi thứ bắt đầu như thế…
Sau tối đó, anh rời Việt Nam, tôi cũng thôi và chỉ coi đó là chút chếnh choáng nhất thời, ngắn ngủi. Chúng tôi không thường xuyên liên lạc với nhau. Chỉ thi thoảng anh gọi điện cho tôi hỏi thăm. Nhưng kỳ lạ là lần nào anh gọi điện cho tôi cũng toàn vào đúng lúc tôi đang gặp chuyện không vui. Khi thì vừa cãi nhau với bạn trai. Lúc thì đang tủi thân vì bạn trai mải đi nhậu quên cả việc đón tôi. Lần nào cũng thế, tôi trả lời điện thoại của anh bằng nước mắt. Điều đó chẳng phải là định mệnh sao?
Và rồi, những ngày mộng mị đã tới như nó buộc phải tới vậy. Lần ấy, tôi và anh đã gặp nhau ở Singapore. Rất tình cờ, tôi sang Singapore để shopping xả xì trét sau chuỗi ngày căng thẳng ở Việt Nam. Còn anh sang Singapore để giải quyết công việc. Tình cờ vô cùng bởi cả tôi và anh đều đang nghĩ đến nhau. Đến nỗi tôi không tin vào mắt mình khi thấy số của anh hiện lên trên màn hình điện thoại của tôi. Và cuộc hẹn được thiết kế ngay sau đó.
Anh đến khách sạn của tôi, chỉ với dự định ban đầu là cùng nhau đi lang thang buổi tối. Rồi anh bất chợt nhìn thẳng vào mắt tôi: Anh rất mệt, liệu có thể tối mai anh sẽ đưa em đi chơi và xem phim được không? Tôi lặng gật đầu, như một bản năng sẵn có, không ai bảo ai, anh theo tôi lên phòng. Chúng tôi bối rối nhìn nhau khi ngồi đối diện qua chiếc bàn kính nhỏ. Tay anh nhiều lần vô tình đặt lên vai tôi, vuốt tóc tôi. Rồi anh lặng lẽ nằm ngả lưng trên giường, trong khi tôi vẫn lóng ngóng bàn tay trên phím máy tính, như một cách để chống đỡ cơn bối rối của mình.
Anh bảo tôi nằm xuống bên cạnh anh. Khi cánh tay săn chắc của anh ôm qua eo tôi, cảm giác trong tôi tự dưng ấm áp và yên bình đến lạ kỳ. Có phải tôi đã mong chờ cảm giác này biết bao lâu rồi không? Giờ đây, khi mọi thứ diễn ra, tất cả như đã ngầm định trước. Tôi tự nhủ với mình rằng, tôi không được làm thế, việc này chẳng đi đến đâu cả. Nhưng giờ đây, khi ở bên anh, tự dưng tôi run rẩy đến kỳ lạ. Tôi muốn được hôn lên khắp thân thể anh, muốn được vuốt ve và chăm sóc cho anh như cách tôi đã từng mơ đến, về một người đàn ông kỳ lạ này.
Tôi thì thầm: Em muốn có anh, em muốn ghi nhớ giây phút này. Tôi đã làm như thế. Tôi dùng tất cả những gì ngọt ngào nhất của một cô gái từng có chút kinh nghiệm để dành cho anh, để say mê nhìn anh trong cơn hứng khởi và hưng phấn cao độ. Tôi như muốn để đêm nay anh là của tôi, không của ai khác…
Ba ngày mụ mị "yêu" anh, Bạn trẻ - Cuộc sống, ngoai tinh, ke thu ba, chuyen tinh yeu, tinh yeu nu gioi, hanh phuc, yeu thuong, tinh yeu gioi tre, ban tre, bao, tinh yeu gioi tre,
Cứ mỗi lần nghĩ đến anh là tôi lại nhớ về ba ngày mộng mị ấy (Ảnh minh họa)
Anh đi khỏi phòng tôi vào lúc một giờ sáng, để trở về khách sạn của anh, không làm cho người đồng nghiệp cùng đi thắc mắc. Đêm đó tôi không ngủ được. Có cái gì đó trong tôi, vừa mãn nguyện vừa như tiếc rẻ. Và như một cơn đói khát lâu ngày vừa được khơi lại, ngày hôm sau chúng tôi lại gặp nhau. Đi xem phim, đi mua sắm, ăn tối. Ngồi ăn ở một nhà hàng sang trọng bậc nhất của Singapore, tôi cảm nhận rõ ràng cách anh chăm sóc cho tôi. Tôi không hỏi một lời về cuộc sống của anh.
Hôm ấy là sinh nhật đồng nghiệp của anh, tôi khuyên anh hãy về chúc mừng sinh nhật họ trước, rồi sau đó trở lại cùng tôi. Nhưng câu chuyện riêng tư và cái nhìn như đốt cháy nhau lại dẫn chúng tôi về khách sạn. Thêm một đêm nữa, anh không thể rời tôi để đi về. Tôi cũng như kẻ đói khát lâu ngày được tưới luồng nước mát, mệt nhoài nhưng vẫn thả mình vào từng milimet thân thể anh. Rồi cứ thế, để anh gối đầu vào lòng tôi, ngủ ngon lành…
Chỉ còn một ngày nữa. Chúng tôi dành cho nhau cả một buổi sáng, thậm chí anh cũng chẳng buồn đóng gói đồ đạc. Lần cuối cùng yêu anh, khi anh vừa rời vòng tay ra khỏi tôi, tôi òa khóc. Anh bối rối xin lỗi, hỏi anh đã làm điều gì khiến tôi buồn, tôi không nói, chỉ bảo anh vì đây là lần cuối. Tôi muốn anh đi ngay khi có thể.
Ba ngày bên anh, ba ngày mộng mị của cuộc đời tôi. Tôi không đòi hỏi, không cam kết, vì biết rằng mọi ranh giới đưa ra trong thời điểm này chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cho chúng tôi cả. Cuộc sống quá dài phía trước, và anh còn một cuộc đời khác mà chúng tôi đã cố gắng quên đi, lờ đi khi ở bên nhau… Chỉ là ba ngày thôi, ba ngày mộng mị này như thể tôi đã có một cuộc đời khác, rất khác. Như thể anh đã mở toang những điều ẩn chứa sâu kín trong con người của tôi vậy. Như thể là một cuộc đời khác mà tôi được sống…
Từ đó đến nay đã vài năm, tôi và bạn trai của mình đã kết hôn và gia đình chúng tôi sắp có một thành viên mới. Nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến anh là tôi lại nhớ về ba ngày mộng mị ấy. Và cảm thấy mình thật hạnh phúc vì đã được trải qua nó.
Thực sự là hạnh phúc!
Hải Linh

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Show 3D